Chẳng thể nào kể hết những bài hát, bài thơ viết về Hà Nội. Đó là góc quán vắng liêu xiêu, một chiều Tây Hồ gợn sóng bảng lảng khói sương, đường Cổ Ngư tràn đầy kỉ niệm. Mỗi bài hát là một phần Hà Nội qua cảm xúc và cách nhìn khác nhau nhưng đều chứa đựng một tình yêu tha thiết. Dường như, ai đã từng sinh ra và lớn lên ở nơi đây đều có cảm tình đặc biệt với Thủ đô yêu dấu.
Với những nhạc sĩ, tình yêu ấy gửi vào nốt nhạc khi thiết tha đầy niềm tự hào, khi trầm hùng sâu lắng. Âm nhạc có sức chuyển tải rất lớn không chỉ bằng lời của ca từ, mà còn qua giai điệu và cảm xúc, ngân nga rơi xuống cõi lòng rất đỗi rưng rưng. Tất cả những bài ca về Hà Nội đều mang vẻ hào hoa, trang nhã, đều gợi nét riêng mang cái hồn, cái phong thái chung của Hà Nội.
Hà Nội một thời đạn bom đã trở thành quá khứ hào hùng. Vẫn còn đó qua làn khói lửa, một Thủ đô bất khuất kiên cường :
Ôi nhớ, Thủ đô năm ấy/Ta đánh giặc bên mâm pháo/Truyền thống cha ông gìn giữ non sông, từ thuở Thăng Long…"

Hồ Tây bảng lảng sương
Niềm tự hào về Trái tim hồng ấy không chỉ chảy trong huyết quản của người dân Hà Nội mà còn là niềm tự hào của nhân dân cả nước, của cả dân tộc:
"Ôi Đông Đô! hùng thiêng dấu xưa còn in nơi đây/ Ơi Thăng Long! Ngày nay chiến công rạng danh non sông"
Cái nhìn của người nhạc sĩ tuy không thể tránh khỏi sự lí tưởng hóa nhưng không thể nào phủ nhận vẻ đẹp muôn màu của Hà Nội. Có thể ồn ào náo nhiệt đấy rồi lại lắng mình suy tư, có thể hiện đại hào nhoáng đấy nhưng đâu đó vẫn thấp thoáng nét trầm mặc cổ xưa, có thể xuồng sã đấy nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch tao nhã Tràng An.
Muốn đến với chút Hà Nội bâng khuâng trong nỗi nhớ, ta có thể tìm thấy “Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố/ Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường”. Nhạc sĩ Phú Quang chọn cho mình cái nhìn tinh tế về Hà Nội, một góc phố rêu phong, một sắc đỏ cây bàng mùa đông, hay một chiều Hồ Tây xao sóng nghiêng nghiêng (Em ơi Hà Nội phố). Rồi những buổi chiều lãng đãng, thong thả hoà mình vào dòng người kiếm tìm những khoảnh khắc riêng để cảm nhận về Hà Nội. Lời ca thân thuộc, êm nhẹ, như là kể, mà cũng là hiện thực trước mắt. Những hình ảnh đẹp đẽ của xưa, nay cứ ùa về từ miền ký ức.

Hà Nội thơ mộng khi đêm xuống
"Tôi vội vã trở về/Lấy cho mình dù chỉ là chút bóng đêm trên đường phố quen/Dù chỉ là 1 chiều sương giăng lối cũ/Tôi bồi hồi khi chạm bóng cửa ô". (Hà Nội ngày trở về)
Viết về Hà Nội, ta còn thấy phảng phất chút lãng đãng của tâm hồn nhạy cảm. Tình yêu. Phải, chỉ tình yêu thôi chưa đủ để làm nên sức sống cho những bài ca viết về Hà Nội. Đó là sự trải lòng mình. Trịnh Công Sơn Viết về Hà Nội vẫn với giọng điệu da diết khiến người ta không thể nào đừng băn khoăn, canh cánh trong lòng.
“Nhoè phố mong manh, nhoè phố mưa/ Chợt nắng long lanh, chợt nắng thưa”.
Thời gian trôi đi, thành phố ngày càng mở rộng và lớn mạnh. Trên hết vẫn là cái cốt lõi Thăng Long mang nét cổ kính, nơi đúc kết tinh hoa tâm hồn và văn hóa của cả dân tộc. Viết về Hà Nội nay, nhưng dường như trong tâm khảm của các nhạc sĩ nói riêng và người Việt Nam nói chung, luôn có ý thức về một Thủ đô ngàn năm văn hiến. Một ngàn năm trôi đi tưởng như trong chớp mắt, nhưng kéo dài qua bao thế hệ, bao biến động và trải theo những bài ca.
Một chiều lang thang trên con phố ồn ào, rất có thể ta thấy rơi vào một khoảng lặng ưu tư của riêng mình. Vẫn cất lên tiếng ca đâu đó “Hà Nội ơi! Trong trái tim ta”.
Hải Trang
Báo Người Hà Nội
- 25/02/2010 - “Trái tim tôi như chảy máu khi rời xa Hà Nội”
- 23/02/2010 - Bia hơi Hà Nội trong mắt người Mỹ
- 19/02/2010 - Hà Nội du xuân kí
- 18/02/2010 - Khám phá Hà Nội ngàn năm
- 18/02/2010 - Xao xuyến Tết xưa
- 02/02/2010 - Những khoảng trời Hà Nội
- 02/02/2010 - Thanh lịch Hà Nội
- 02/02/2010 - Trải lòng về mưa xuân Hà Thành
- 02/02/2010 - "Xuân xuân ơi xuân đã về"
- 01/02/2010 - Màu trắng tinh khôi hoa Sưa nơi góc phố
















