Cùng với quần áo là giày dép. Trang trọng thì giày đen. Ngày thường có thể đi giày da vàng, gọi là giày giôn. Tú Xương có câu thơ: "Giày giôn anh giận, Ô Tây anh cầm" là thứ giày này. Trời nóng thì giày trắng, tỏ ra diện thì đơculơ tức là hai màu, trắng với đen hoặc trắng với vàng. Bình dân thì xăngđan, cài quai hậu nghiêm chỉnh. Giày dép bao giờ cũng phải sạch, phải bóng, vì vậy mới có những em bé chuyên đi đánh giày rong khắp phố phường.
Màu sắc của y phục gần như được cả xã hội quy định và công nhận. Bây giờ, lắm lúc giữa mùa hè mà lắm cô gái mặc một bộ quần áo đen tuyền, cả bít tất, cả mũ, cả đôi bao che hai cánh tay cho đỡ bắt nắng.
Cái cà vạt (cravatte) cũng được mang theo một cách nghiêm ngặt. Đi dự đám tang dứt khoát phải màu đen, chí ít cũng phải màu tối. Đi dự đám cưới mới được mang màu đỏ hoặc màu tươi. Nếu làm ngược lại sẽ bị coi là người khiếm nhã, bất lịch sự, thiếu giáo dục.

Khoảng ba bốn chục năm trước đây, phụ nữ ra đường đều mặc áo dài, dù chỉ để mua một mớ rau. Con nhà giàu thì có áo dài màu, quần trắng. Người trung lưu hoặc đứng tuổi thì áo dài thắt vạt, vải đồng lầm. Mặc áo cánh ra đường, người ta cảm thấy tự ngượng ngay với bản thân, vì bị coi là không đứng đắn, không lịch sự.
Có người áo đã rách nhưng miếng vá rất ngay ngắn, đúng màu vải, màu chỉ và luôn sạch sẽ. Đúng là "áo rách khéo vá hơn lành vụng may" và "đói cho sạch, rách cho thơm" hiểu theo nghĩa đen thông thường.
Có người bảo: những cái ấy là giả tạo, là hình thức, cần gì? Bây giờ hiện đại, mặc gì chả được, mà phải theo mốt chứ, đừng nên trở thành ông già khốt bảo thủ...
Còn nếu bảo mỗi người thích thế nào thì cứ mặc thế theo sở thích riêng, rồi tha hồ quảng cáo không công cho mọi kiểu lố lăng nhăng nhố, lai căng, du nhập vô tội vạ vào đây bất chấp tính dân tộc, thẩm mỹ, khoa học, bất chấp dư luận xã hội... thì không hiểu rồi đây, chúng ta sẽ ra sao? Cũng may mà có một nhà tạo mốt nổi tiếng nước Pháp đã nói: "Cái may và cái hay của mốt là nó chỉ tồn tại một thời gian rất ngắn". Cái lâu dài mới là cái đáng khuyến khích, mới là chân giá trị.
Một nhà văn cũng đã nói: "Một người, nhất là phụ nữ, cần phải biết ăn mặc như thế nào, và cũng cần phải biết không nên ăn mặc như thế nào...".
Quả là lắm lúc ra đường, thanh niên bây giờ ăn mặc đẹp thật đủ kiểu, đủ màu. Chỉ tiếc trong đó có nhiều người quá sùng ngoại, còn có một số người ăn mặc quá xô bồ, cẩu thả, coi khinh mọi người xung quanh và như thế là tự coi khinh mình.
Ăn mặc là một nét văn hóa tồn tại lâu dài. Chắc tất cả chúng ta đều mong muốn mọi người mặc thật đẹp. Khó, nhưng là điều tất yếu phải đến.
Nguồn: hanoivannhien.com
- 14/12/2011 - Sự tinh tế trong thưởng trà của người Hà thành xưa
- 09/12/2011 - Người Hà Nội hôm nay
- 08/12/2011 - Hoài niệm về nét cổ phố phường Hà Nội
- 08/12/2011 - PHONG THÁI ĂN MẶC CỦA NGƯỜI HÀ NỘI XƯA VÀ NAY
- 05/11/2011 - Nét văn hóa thanh lịch qua trang phục của người Hà Nội tập 1
- 08/06/2011 - Nghệ nhân một đời chắt lọc ca trù
- 12/05/2011 - Nghệ sĩ Đức Lợi và 2 vạn bức ảnh về Hà Nội
- 10/05/2011 - Nhạc sĩ Hoàng Hà: Đi phương nào vẫn giữ nét Hà Nội
















