Hanoi Website

Khúc ơ…

Người đàn ông gò lưng đạp xe dưới làn mưa bụi, miệng rao liên hồi. Đêm mùa đông Hà Nội lạnh tê người, chiếc xe vẫn kẽo kẹt len lỏi vào khắp các ngõ nhỏ, nghe như có cả tiếng mồ hôi rịn qua manh áo mỏng, mơ hồ như có hơi ấm phả ra trong mỗi tiếng rao.

Bnh_Khcus

Chẳng biết người đàn ông ấy xuất hiện ở đây từ bao giờ, chỉ biết từ khi tôi đủ lớn để nhớ được mọi thứ diễn ra quanh mình là có tiếng rao ấy rồi. Có lẽ ông đến từ một làng ven đô nào đó, nơi người ta trồng được rất nhiều lá khúc, thứ lá để làm loại bánh ông đem bán. Cũng là thứ quà quê “năm xu một hào” như ngô luộc, khoai nướng mà lũ trẻ con trong phố nghèo chúng tôi trông ngóng, nhưng không chỉ có thế, chúng tôi ngóng để được nghe tiếng đạp đều đều của chiếc xe “cà khổ” và tiếng rao “Khúc ơ...” vọng suốt một đoạn phố dài, nao nao và hư hư thực thực như từ một nơi xa xôi nào đó vọng về.

Cùng là bánh khúc mà đi qua phố nhà tôi có biết bao nhiêu tiếng rao. Tiếng người phụ nữ trải dài “Ai bánh khúc nóng khô...ô...ông?”. Tiếng chàng thanh niên e dè “Bánh khúc đây...”. Tiếng cậu nhóc choai choai vỡ giọng hồn nhiên “Khúc lóng lào!”. Nhưng không hiểu sao tôi cứ nhớ mãi tiếng rao của người đàn ông luống tuổi tóc muối tiêu. “Khúc ơ...!”. Tiếng rao vừa chắc gọn, vừa vang, vừa ấm, vừa nằng nặng nỗi trải nghiệm của gần trọn đời người. Tiếng rao như gõ vào đêm, đánh thức những con phố vắng lạnh ướt đẫm mưa đông. Tôi đi qua hết tuổi thơ, qua cả thời thiếu nữ, phấp phỏng đợi chờ người đàn ông trên chiếc xe đạp cũ vẫn kẽo kẹt qua cửa nhà mình, để rồi háo hức tung chăn ùa xuống phố gọi “Khúc ơi!”. Chiếc xe nhọc nhằn quay lại, tôi đứng run rẩy dưới ngọn đèn đường chờ người đàn ông lật chiếc vỉ cói. Bên dưới là chiếc thúng nâu sậm bóng mồ hôi của người thức dậy từ mờ đất hái lá khúc, của người giữa đêm còng lưng đạp xe đưa vào phố. Tôi cúi xuống hít mãi làn khói nghi ngút thơm ngát hương nếp mới, thoang thoảng

Bnh_khc_1

Lại một đêm mùa đông. Cô bạn gái của tôi vừa từ Mỹ về thăm nhà đang bùi ngùi kể lại nỗi nhớ quê trong quán cà phê, chợt một chiếc xe đạp phóng vụt qua, rớt lại phía sau tiếng “Khúc đơi!”. Bạn tôi giật mình nhìn theo: “Kìa, khúc...”. Người bán bánh khúc đạp xe qua rất nhanh, tiếng rao cũng mờ nhạt, dường như rao theo thói quen hay chỉ rao lấy lệ, như thể thứ quà quê ấy không dành cho đoạn phố lấp lánh đèn mầu của quán cà phê này. Nhưng có cái gì đó rất lạ đã khiến chúng tôi phải lao ra để đuổi theo người vừa đánh rơi tiếng rao vào ký ức của mình.

Giữa làn mưa bụi, tôi cùng cô bạn lại sắp phải xa Hà Nội bước dọc phố vắng vàng vọt ánh đèn với gói bánh khúc nóng hổi trong tay. Nhìn bạn tôi trẻ thơ áp gói bánh vào đôi má nhợt nhạt vì lạnh mà thấy lòng se lại. Chợt nhớ lời một bài hát ngày ấy tôi đã chép tặng bạn trước lúc chia tay: “Đêm mùa đông đi trên con đường quen, nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ...”.

Chúng tôi cứ lặng lẽ đi bên nhau trong dòng hồi tưởng về những đêm mùa đông, Hà Nội của chúng tôi đã dịu dàng tan vào đêm với những tiếng “Khúc ơ...” khắc khoải. Mưa bụi mềm mại thấm lên môi. Bạn tôi thanh thản mỉm cười, nhưng hình như đôi mắt vừa chợt ướt.

Nguồn: hanoi36phophuong.vn